Khoảng trống_nơi kiến trúc bắt đầu có “hơi thở”
Trong kiến trúc, đôi khi giá trị của một không gian không nằm ở việc chúng ta có thể lấp đầy bao nhiêu chức năng vào đó, mà nằm ở những khoảng trống mà chúng ta lựa chọn để giữ lại.
Một khoảng trống được tạo ra cho công trình không chỉ đơn thuần là một khoảng mở. Nó có thể trở thành “lá phổi” của không gian sống_nơi ánh sáng, cây xanh và gió trời được đưa vào sâu bên trong, đồng thời tạo nên một khoảng đệm để các không gian có thể kết nối, tương tác và đối thoại cùng nhau.
Một khoảng trống vừa đủ để ánh sáng và gió đi vào.
Một khoảng xanh vừa đủ để con người có thể dừng lại.
Một khoảng lùi vừa đủ để không gian có được sự riêng tư.
Và một khoảng lặng vừa đủ để ngôi nhà trở nên nhẹ nhàng hơn.
Trong thiết kế, đặc và rỗng luôn tồn tại song song. Khoảng trống tạo nên nhịp điệu giữa đóng và mở, giữa sáng và tối, giữa sự riêng tư và kết nối. Nó tạo ra những khoảng chuyển tiếp, để không gian không bị phân chia một cách đột ngột mà được trải nghiệm qua từng lớp.
- Một trang sách không phải luôn được lấp đầy bởi con chữ. Khoảng trắng cho phép người đọc dừng lại, tiếp nhận và cảm nhận sâu sắc hơn.
- Một tờ tạp chí không cần được phủ kín bởi hình ảnh để trở nên đẹp hơn. Đôi khi, chính khoảng trắng mới giúp những hình ảnh quan trọng trở nên nổi bật và để đôi mắt có một nơi được nghỉ ngơi.
Kiến trúc cũng vậy
Khi bước từ một căn phòng ra khoảng sân trong, chúng ta không chỉ thay đổi vị trí. Ta bước qua một lớp không gian khác- nơi ánh sáng thay đổi, gió chuyển động, âm thanh trở nên khác biệt, cây xanh hiện diện và bầu trời được mở ra.
Kiến trúc vì thế không chỉ là thứ để nhìn thấy, mà còn là thứ được cảm nhận bằng ánh sáng, bằng không khí, bằng âm thanh, bằng nhiệt độ và bằng cả những khoảng lặng.
Lee-architects